Con Đường Tôi Chọn _ Bác Sĩ Đồng Hồ

Ngày trước, khi còn nhiều thời gian dành cho phim điện ảnh. Mỗi lần xem điệp viên 007 và nhiệm vụ bất khả thi . Khi nhìn thấy nam diễn viên chính kéo ngăn tủ, lựa chọn cho mình một chiếc đồng hồ phù hợp với nhiệm vụ sắp tới thì tôi đã chẳng thể nào rời mắt khỏi màn hình. Có một sự lôi cuốn không hề nhẹ và đã có lúc tôi mơ rằng, mình rồi cũng sẽ có một ngăn tủ đồng hồ như vậy.

Thời gian sẽ bồi dưỡng cho ước mơ ngày một lớn thêm hoặc xoá mờ dần đi những điều chúng ta từng khát khao sở hữu. Để hôm nay được ngồi viết lên những dòng tâm sự này tôi lại nhớ về câu nói của Steve Job “Bạn không thể kết nối các điểm trong đời bạn khi nhìn về phía trước; bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại phía sau” câu nói làm tôi ấn tượng ngay lần đầu tiên đọc được cho mãi tới ngày hôm nay. Tôi đã tin là mọi chuyện xảy đến với mình dù khổ đau, bất hạnh hay niềm vui sướng, hạnh phúc đều có lý do của riêng nó. Tôi chưa từng nghĩ, mình rồi có ngày hôm nay. kỹ thuật viên tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ, chặng đường mà tôi đi đã có điểm bắt đầu và mong rằng tôi sẽ còn đi xa hơn nhiều nhiều nữa.

Đã có khoảng thời gian khá dài, tôi quên đi khát khao về ngăn tủ đựng đồng hồ của riêng mình. Liệu có phải trở thành kỹ thuật viên tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ đã làm khát khao về ngăn tủ đồng hồ ấy sống lại?

Tôi nghĩ rằng : “Chính khát khao xưa cũ về ngăn tủ đồng hồ của riêng mình đã khiến tôi quyết định đi học ĐỒNG HỒ”

Tôi sẽ kể mọi người cùng nghe về chặng đường chinh phục chức danh kỹ thật viên tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ ngay sau khi được gợi ý mở về công việc trong tương lai, về một môi trường học tập và làm việc mà tôi chưa từng nghĩ tới trong ngành SỬA CHỮA ĐỒNG HỒ.

Đó là những đêm dài một mình trằn trọc với quyết định nên hay không đi học ĐỒNG HỒ.

Những lo lắng về tài chính khi sẽ phải tập trung học nghề ròng rã mấy tháng trời.

Nghi ngờ nơi bản thân rằng liệu mình có thể theo học được không và tuổi tác liệu có phải là trở ngại với tôi .

Và trăn trở lớn nhất của tôi là phải nói với em tôi rằng : tôi sẽ từ bỏ công việc hiện tại để đi học ĐỒNG HỒ. Thời điểm đó tôi đã chẳng biết phải mở miệng nói như thế nào. Đến bây giờ , tôi đã thấy được rằng. Vượt qua sự sợ hãi của bản thân để theo đuổi một mục tiêu được xác định giống như quá trình lột xác của một con bướm vậy. Cũng đầy gian nan mới có thể thoát ra khỏi tổ kén mà con sâu khi chỉ biết bò đã tạo ra.

Khi đã quyết tâm theo học, vượt qua chính bản thân và mọi sự sợ hãi. Tôi biết chặng đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai và thử thách. Thời gian biểu thay đổi, phải sắp xếp lại thời gian làm việc và nghỉ ngơi hợp lý để đảm bảo sức khoẻ còn theo học sữa chữa đồng hồ tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ. Bắt đầu học, đó là những ngày dậy sớm, chạy xe cả tiếng đồng hồ để đến BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ. Chiều chiều 3 giờ tan học về mở quán phụ bán với em tôi. Những ngày đầu theo học thật nhàm chán. Đó là sắp xếp gọn gàng và lau chùi bàn làm việc sạch sẽ. Trước giờ tôi vẫn lôi thôi quen rồi, rồi lặp đi lặp lại đó là ngồi gắp ốc. Những con ốc nhỏ xíu, có những lúc chán nản, tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng thể tiếp tục. Rồi thời gian thử thách gắp ốc cũng trôi qua, tiếp đó tôi được học một bài tưởng chừng như quá mức đơn giản đó là mài bộ tuốc nơ vít. Những bài học đơn giản ấy mãi đến gần đây tôi mới nhận ra chúng luôn là những thao tác quan trọng nhất trong việc sửa chữa đồng hồ. Tính kiên nhẫn, chính xác và sự tỉ mỉ trong từng thao tác của công việc sửa chữa đồng hồ cũng từ những bài học vỡ lòng đầu tiên ấy tạo thành thói quen tốt cho sau này. Mới làm quen với nghề, tôi thật sự choáng ngợp về những trang thiết bị và máy móc chuyên dụng mà tôi lần đầu được tiếp cận, chúng vượt qua khỏi tầm hiểu biết hạn hẹp của chính tôi. Nhìn mãi mà tôi cũng chẳng biết công dụng của từng thiết bị máy móc như thế nào, chúng hoạt động ra làm sao nên quá trình học tập, làm quen mất khá nhiều thời gian nhưng cũng nhờ các anh em kỹ thuật viên nên quá trình học sử dụng các trang thiết bị chuyên dụng của tôi cũng không mất quá nhiều thời gian .

Tháng đầu tiên học nghề của tôi trôi qua với những con ốc và bộ tuốc nơ vít vô tri ấy. Rồi cũng đến cái ngày tôi được cầm vào cỗ máy đồng hồ đầu tiên, được các kỹ thuật viên đi trước chỉ cho nguyên lý hoạt động, các bộ trong một cơ cấu máy đồng hồ phải có . Được các kỹ thuật viên thao tác cho xem cách lau dầu bảo dưỡng một chiếc đồng hồ .

“Làm kỹ thuật viên trong BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ, nếu không thật tâm huyết và có lương tâm nghề nghiệp , hãy nghỉ việc”
Ngày lau dầu bảo dưỡng thành công chiếc đồng hồ đầu tiên , nhìn vành tóc lắc đều , biên độ giao động ổn định. Cái cảm giác hạnh phúc trong tôi như vỡ oà. sau bao nhiêu cố gẵng và nỗ lực, tôi cũng đã thấy được thành quả của chính bản thân mình.

Rồi được sự đồng ý từ ban lãnh đạo BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ, tôi cũng quyết định chuyển hẳn lên ở và học tập tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ . Được ăn ở , sinh hoạt và học tập và làm việc cùng các kỹ thuật viên trong BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ, quá trình học tập của tôi đột phá vượt bậc. Các kỹ thuật viên tuy trẻ tuổi đời nhưng tuổi nghề thì đã có những dấu ấn nhất định, luôn nhiệt tình giúp đỡ và chỉ bảo vì thế mà những khó khăn trong quá trình học tập của tôi luôn được giải đáp nhanh, gọn và xúc tích. Cám ơn các anh em kỹ thuật viên rất nhiều )

Học tập và làm việc tại BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ, tôi chẳng những học được nghề , mà qua những cuộc trao đổi giữa các kỹ thuật viên với khách hàng , tôi còn học được nhiều hơn nữa . Học sửa đồng hồ qua đó sửa chữa luôn tâm tính trong chính bản thân mình . Để biết lắng nghe, luôn nhoẻn miệng cười tươi, yêu đời và trân trọng cuộc sống . Rồi cùng BỆNH VIỆN ĐỒNG HỒ VÀ các kỹ thuật viên tạo ra giá trị cho cuộc đời .

Học nghề, rồi làm việc. Chuyện vui chuyện tủi cũng nếm đủ cả. Đó là những lúc làm bắn mất con ốc nhỏ xíu , tìm đi tìm lại ròng rã cả ngày mà không thấy. Để rồi khi chán nản chẳng muốn tìm tiếp nữa thì lại thấy nó nằm ở nơi mà mình không nghĩ tới. Đó là những lúc nhận đồng hồ của khách mà chẳng thể phục hồi lại được trạng thái tốt nhất cho chiếc đồng hồ ấy . Cảm giác lúc đó thật tồi tệ và khi có thể khắc phục được thì niềm vui như ấy như vờ oà. Vui và hạnh phúc hơn cả đó là khi nhận được lời cám ơn từ khách hàng. Được tư vấn cho khách biết và sử dụng chiếc đồng hồ sao cho phù hợp với chức năng và nguyên lý hoạt động của nó.

Mới học , mới làm vẫn còn thật nhiều thiếu sót nên tự nhủ bản thân phải cố gắng hơn nữa , phải chịu khó học hỏi nhiều hơn nữa để khi trả lại khách những sản phẩm mình làm . Mình có thể tự tin và mỉm cười thật tươi . Và để những chiếc đồng hồ khi trở về với chủ nhân của chúng ở trạng thái hoản hảo nhất có thể , vì đồng hồ chúng không chỉ là những vật trang sức bình thường . Đôi khi chúng là những món quà kỷ niệm vô giá mà chủ nhân của chúng sở hữu .

Nghiêm Tuyến

.
.
.
.